Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (maths.khaigvtoan@yahoo.com)
  • (maths.khaigvtoan@gmail.com)
  • (0932.803.898)
  • (0977.584.195)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy MATHS-KHAIGVTOAN?
Đẹp - đẹp
Hơi đẹp
Sành điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Cửa sổ thiên nhiên


Bài thơ: "Bên cửa sổ"

Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.

Và rồi em biết không?
Cuộc đời bao ngả rẽ
Mỗi khi khô giọt lệ
Hãy khóc bằng tâm hồn.

Hãy tách đôi vỏ buồn
Tìm chồi nhân hy vọng
Giữa ánh dương vừa mọc
Bàn tay gieo nhẹ nhàng.

Nếu ước mơ úa vàng
Em hãy tô lại đỏ
Nếu con đường nhiều gió
Hãy bước đều đôi chân.

Nếu em nhớ mùa xuân
Khi hạ vừa tắt nắng
Hãy giữ hồn tĩnh lặng
Rồi cỏ non sẽ về.

Một cuộc tình mải mê
Chỉ làm tim xơ xác
Một kẻ đi phiêu bạt
Chỉ xanh thêm đợi chờ.

Hãy viết nốt bài thơ
Rồi để bên cửa sổ
Mặc chiều hôm và gió
Cuốn muộn phiền ra đi.
Đếm những điều ra đi
Bằng tháng năm khờ dại
Đếm những điều còn lại
Bằng mỗi sớm mai hồng.
---Sưu tầm-08.10.2021---

Sự tích về loài người


Bài thơ:
"Chuyện Cổ Tích Về Loài Người"

Trời sinh ra trước nhất
Chỉ toàn là trẻ con
Trên trái đất trụi trần
Không dáng cây ngọn cỏ
Mặt trời cũng chưa có
Chỉ toàn là bóng đêm
Không khí chỉ màu đen
Chưa có màu sắc khác

Mắt trẻ con sáng lắm
Nhưng chưa thấy gì đâu!
Mặt trời mới nhô cao
Cho trẻ con nhìn rõ
Màu xanh bắt đầu cỏ
Màu xanh bắt đầu cây
Cây cao bằng gang tay
Lá cỏ bằng sợi tóc
Cái hoa bằng cái cúc
Màu đỏ làm ra hoa
Chim bấy giờ sinh ra
Cho trẻ nghe tiếng hót
Tiếng hót trong bằng nước
Tiếng hót cao bằng mây
Những làn gió thơ ngây
Truyền âm thanh đi khắp
Muốn trẻ con được tắm
Sông bắt đầu làm sông
Sông cần đến mênh mông
Biển có từ thuở đó
Biển thì cho ý nghĩ
Biển sinh cá sinh tôm
Biển sinh những cánh buồm
Cho trẻ con đi khắp
Đám mây cho bóng rợp
Trời nắng mây theo che
Khi trẻ con tập đi
Đường có từ ngày đó
Nhưng còn cần cho trẻ
Tình yêu và lời ru
Cho nên mẹ sinh ra
Để bế bồng chăm sóc
Mẹ mang về tiếng hát
Từ cái bống cái bang
Từ cái hoa rất thơm
Từ cánh cò rất trắng
Từ vị gừng rất đắng
Từ vết lấm chưa khô
Từ đầu nguồn cơn mưa
Từ bãi sông cát vắng…

Biết trẻ con khao khát
Chuyện ngày xưa, ngày sau
Không hiểu là từ đâu
Mà bà về ở đó
Kể cho bao chuyện cổ
Chuyện con cóc, nàng tiên
Chuyện cô Tấm ở hiền
Thằng Lý Thông ở ác…
Mái tóc bà thì bạc
Con mắt bà thì vui
Bà kể đến suốt đời
Cũng không sao hết chuyện

Muốn cho trẻ hiểu biết
Thế là bố sinh ra
Bố bảo cho biết ngoan
Bố dạy cho biết nghĩ
Rộng lắm là mặt bể
Dài là con đường đi
Núi thì xanh và xa
Hình tròn là trái đất…
Chữ bắt đầu có trước
Rồi có ghế có bàn
Rồi có lớp có trường
Và sinh ra thầy giáo…
Cái bảng bằng cái chiếu
Cục phấn từ đá ra
Thầy viết chữ thật to
“Chuyện loài người” trước nhất

---Tác giả: XUÂN DIỆU---

Link Liên kết website

Bài thơ: "Tình đôi ta"

Nếu tình em là biển
Tình anh chẳng là thuyền
Lênh đênh và nhỏ bé
Giông bão cả bình yên.

Nếu tình em là biển
Anh nguyện hóa đất hiền
Ôm một đời, một kiếp
Hôn cho bõ chao nghiêng.

Nếu tình em là nhớ
Tình anh sẽ là thơ
Thơ như mắt em nhỏ
Em có thấy bao giờ?
Nếu tình em là nhớ
Đố nhớ nhiều hơn anh
Mỗi lần chênh nhịp thở
Mỗi lần hé môi mềm.

Nếu tình em là em
Thì thôi anh đành chịu
Vì một điều dễ hiểu
Như chiếc lá màu xanh.

-Sưu tầm: LÊ HOÀNG KHẢI-

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Đăng nhập trang maths-khaigvtoan

Quý vị chưa ĐĂNG NHẬP hoặc chưa ĐĂNG KÝ làm THÀNH VIÊN . Vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình. Nếu chưa ĐĂNG KÝ , hãy ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN hoặc XEM PHIM HƯỚNG DẪN. Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô BÊN TRÁI.

 photo wellcome4_zps8fc83e9f.gif

VÀI THÔNG TIN CÁ NHÂN XIN ĐƯỢC GIAO LƯU VÀ HỌC TẬP KIẾN THỨC ONLINE CỦA ADMIN

Số điện thoại

- Mobifone: 0932.803.898
- Viettel: 0977.584.195

Địa chỉ trang website cá nhân admin

[http://maths-khaigvtoan.violet.vn]

Địa chỉ Email

+ Gmail: maths.khaigvtoan@gmail.com
+ Yahoo: maths.khaigvtoan@yahoo.com

KÍNH CHÚC QUÍ THẦY CÔ VÀ CÁC BẠN HỌC SINH
 photo khaigvtoan1_zps334256f1.gif photo horonnho1_zps1b1e0a36.gif

Den Mot Luc

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Hoàng Khải (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:03' 29-07-2015
Dung lượng: 2.9 MB
Số lượt tải: 1
Số lượt thích: 0 người

BÂY GIỜ CHÍNH XÁC LÀ
16:06
ĐẾN MỘT LÚC...

Nhạc: Autumn Rose
Đến một lúc, chúng ta bỗng thông hiểu tất cả mọi quy luật của đất trời: không có gì là trường tồn bất biến, ngược lại, chính nhờ biến đổi mà chúng ta có được những điều mới mẻ tinh khôi.
Đến một lúc, mọi giông tố mịt mùng không che nổi sự bừng sáng của con tim và mọi khổ đau buồn tủi không đánh gục được niềm lạc quan tiềm ẩn trong tinh thần.
Chúng ta sống quá lâu trong thành kiến và định kiến hẹp hòi, và thói xấu này cùng chen chân với lòng kiêu ngạo trong ngôi nhà bản ngã; đến một lúc, chúng ta cần phải bước ra khỏi cửa để ngắm nhìn tất cả sự mênh mông bát ngát của đất trời.
Đến một lúc, chúng ta cảm nhận được niềm vui khi lòng mình rộng mở và tim mình thắp sáng lên niềm tin yêu vào cuộc sống.
Đến một lúc, chúng ta nhìn lại và cười vào những trò hề do chính mình tạo ra, và chúng ta trở nên trầm lắng để nghiệm ra tâm hồn cần tĩnh tại dường nào.
Chúng ta chợt nhận thấy quy luật sâu xa của hạnh phúc trong cuộc sống không chỉ là đón nhận mà còn là cho đi.
Đến một lúc, chúng ta cảm thấy ngập tràn hạnh phúc không phải vì vớt lên được cái gì đó từ dòng nước, mà chính là quăng xuống bớt để dòng nước cuốn trôi.
Đến một lúc, chúng ta hiểu được niềm vui đích thật không phải là ở đỉnh vinh quang hay ngọn núi ngập hoa vàng, mà chính là được bước đi thảnh thơi và ngắm hoa đồng cỏ nội trên đường.
Chúng ta chợt nhận ra rằng hạnh phúc không ở đâu xa mà chính là được mãn nguyện trong từng giây phút hiện tại.
Khi đã trải qua bao buồn vui thương ghét, bao hy vọng chán chường, bao thành công thất bại, đến một lúc chúng ta chợt nhận thấy rằng tất cả mọi sự trên đời đều đến rồi đi, đều có rồi không, dường như chỉ là một tuồng ảo hóa.
Chúng ta cảm thấy mọi lý luận, ngôn từ đều thừa thãi, thay vào đó chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hoặc một tình thương nồng ấm, dẫu chỉ là của khách qua đường, cũng đủ làm cho ta ấm lòng và hạnh phúc hơn trong cuộc sống.
Đến một lúc, chúng ta thấy tuổi trẻ của mình chỉ toàn là ước mơ và nỗ lực xây đắp một tương lai mơ hồ, và tuổi già thì luôn hồi tưởng và tiếc nuối một dĩ vãng xa rồi.
Trong đời người ngắn ngủi chúng ta đã bỏ lỡ bao sự sống nhiệm mầu trong thực tại giản đơn.
Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng duy chỉ tình thương chứ không phải thứ gì khác, mới giúp được con người thiết lập lại trật tự và hòa bình cho nhân loại.
Mọi dòng sông đều chảy ra biển cả, mọi con đường chân lý đều hướng về nẻo đạo vô biên, và mọi yêu thương chung cuộc đều đạt đến chân phúc.
Đến một lúc, chúng ta cần phải dọn đất trồng hoa trên mảnh vườn của mình, hơn là mỏi mòn chờ đợi ai đó mang hương sắc đến dâng cho mình.
Tất cả mọi hành động của ta chỉ là những đợt sóng lăn tăn trên mặt biển.
Đến một lúc, chúng ta cảm thấy rằng những việc làm thường nhật phải đem lại niềm vui cho cuộc sống hàng ngày, chứ không phải là những ép buộc hay là tập quán khô khan máy móc trong đời.
Đến một lúc, chúng ta hiểu ra rằng ích kỷ thường khiến mình nhìn thấy lỗi lầm và cái xấu nơi người khác hơn là nơi bản thân.
Chúng ta thường che chở và bảo vệ mình khỏi những tổn thương, nhưng như thế là vô tình làm hại và giết chết mình.
Đến một lúc, chúng ta cảm thấy sự tha thứ bao dung là món quà vô giá cần thiết mà con người có thể trao tặng cho nhau không bao giờ vơi.
Khi chúng ta cảm thấy tham vọng của mình quá lớn trong khi đời người quá ngắn, là lúc chúng ta hiểu rằng hành trang cho lộ trình vạn dặm không phải là những gì có thể nắm bắt bên ngoài mà là tâm linh bất diệt bên trong.
Đến một lúc, chúng ta hiểu rằng con đường tâm linh tuyệt đối đơn độc, không ai có thể đi cùng mình dẫu đó là người thân yêu nhất.
Khi chúng ta cảm nhận được rằng những khoảnh khắc tĩnh lặng nhỏ bé trong tâm hồn còn quý giá hơn cả những tài sản được cất giữ chung quanh là lúc chúng ta định được giá trị đích thật của một kiếp người.

Chúng ta hiểu rằng cần thánh hóa đời sống hơn là đi tìm thiên đường ở chốn xa xôi.
Đến một lúc, chúng ta cảm thấy không còn khiếp sợ địa ngục hoặc một thế lực tối cao nữa; nhưng bằng trí tuệ tuyệt vời, chúng ta thấy rằng vạn pháp vốn là không, và số phận tùy thuộc vào khả năng giác ngộ của chính mình.
Chúng ta cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản trước những mất mát, đau thương, vì dòng nước thanh lương có thể cuốn trôi đi bao hệ lụy và có thể đưa chúng ta đến bến bờ tươi sáng của ngày mai.
ltd, 02/07/2010
 
Gửi ý kiến

HỖ TRỢ QUẢN TRỊ WEBSITE

Thay tên website / Chọn thư mục / Mở ra
Giao diện Menu Thư mục Thành viên Tài nguyên Xóa Code
http://